Lục Khiêm lại kéo đầu cô xuống, hôn cô.
“Không phải anh nói nhà ăn sắp đóng cửa sao?”
Ánh mắt của Lục Khiêm trở nên thâm thúy, giọng nói cũng nghẹn không thành tiếng: “Nếu đã đóng cửa, anh sẽ nấu cơm cho em ăn! Minh Châu, đi tới đường Quảng Nguyên được không?”
Cô giương mắt nhìn ông.
Lục Khiêm nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của cô: “Anh nấu cơm cho em ăn!”
Cô không phản đối, Lục Khiêm biết cô đã đồng ý.
'Thế nhưng ông cũng không lập tức khởi động xe mà lại tiếp tục hôn cô một hồi lâu sau đó...
Lúc xe chạy đến bên kia đã là mười giờ đêm. Lục Khiêm sống rất quy củ.
Ông bảo cô ngồi lên sô pha, cắt trái cây cho cô, còn ném điều khiển cho cô xem phim.