Thế nhưng vào lúc này Lục Khiêm lại dịu dàng như vậy.
Vất vả lắm bọn họ mới có thể bình thản như thế này, hơn nữa lời nói của Hoắc Minh đã phát huy tác dụng.
Cô giương mắt nhìn ông. Cô nhớ rõ lần trước Lục Khiêm đã nói, ông không còn trẻ nữa! Ông sợ không kịp!
Đôi môi Minh Châu bắt đầu run rẩy, một hồi lâu sau cô mới nói: “Chúng ta, chúng ta..."
Cô thật sự rất khó chịu. Lục Khiêm rất hiểu phụ nữ.
Minh Châu chỉ nói mấy chữ nhưng trong giọng nói của cô đều chứa đầy bất đắc dĩ lẫn nhượng bộ.
Sao mà ông nỡ khiến cô khó xử được?
Đàn ông phải có phong độ của đàn ông, hơn nữa từ đầu tới đuôi đều do ông không tốt.