Anh càng như vậy, đôi mắt của Minh Châu càng đỏ hơn.
Dù sao bọn họ cũng là anh em ruột thịt, có rất nhiều lời là có thể nói ra.
Minh Châu thấp giọng mở miệng: “Em không ghen! Em chỉ nhớ tới những chuyện trước kia."
Cô chỉ là...
Thời gian này Lục Khiêm theo đuổi cô khiến cô quên mất ông đã từng rất phong lưu.
Cô đã đánh giá bản thân mình quá cao!
Cô cũng biết cô không hề có lý do gì để phải tức giận cả. Cô và Lục Khiêm đã tách ra, Lục Khiêm quen ai cũng là tự do của ông, không cần báo cáo hay giải thích gì với cô.
Nhưng cô vẫn thấy khổ sở.
Minh Châu nhẹ nhàng dựa vào sô pha, trong mắt cô chứ đầy hụt hãng.
Hoắc Minh nhẹ giọng nói: “Em vẫn thích ông ấy!”