Lục Khiêm treo điện thoại.
Ông Dịch ghé qua, vỗ nhẹ lên bả vai của ôn: “Xin lỗi nhé! Nếu không sau này lại hẹn thêm một bữa nữa, dỗ dành thêm tí?”
Lục Khiêm giương mắt nhìn màn đêm. Màn đêm như được bao phủ bằng một lớp ngọc lưu ly vô cùng xinh đẹp. Minh Châu của ông lại còn xinh đẹp hơn cả màn đêm.
Ông quay lại cầm áo khoác và chìa khóa xe định rời đi, đám người ông Dịch có chút nóng nảy: “Ở lại chơi một lát!”
Lục Khiêm cười nhẹ. “Đang bực bội đấy! Thật sự mặc kệ sao?” Ông Dịch thưởng thức món đồ văn hóa quốc gia trong tay, cười rộ lên.
Ông ấy dùng bả vai đụng vào Lục Khiêm một cái: “Cứ dỗ dành đi! Người ta còn sinh cho ông hai chú hổ con nữa đấy!”
Nụ cười của Lục Khiêm càng nhạt nhòa.
Lúc rời đi, ông cũng không thèm nhìn cô Hồ.
Cô Hồ cũng chẳng còn chút tình cảm nào với ông nhưng trong cảm nhận của cô ta, Lục Khiêm là người đàn ông từng đậm sâu nhất, không khỏi cảm thấy có chút mất mát.