Thật sự quá trùng hợp, Minh Châu cũng có tiệc xã giao ngay trong câu lạc bộ này.
Hôm nay cô ăn mặc rất xinh đẹp, một bộ váy màu hồng nhạt đính một vài viên trân châu.
Mái tóc dài màu đen xõa bên hông. Nhìn từ sau lưng thật sự vô cùng xinh đẹp.
Ông Dịch tính vốn phong lưu đang định đi lên chào hỏi làm quen nhưng người †a xoay người lại thì phát hiện đó là người ấy nhà Lục Khiêm chứ ai
Ông Dịch phản ứng nhanh, lập tức cười nói: “Trùng hợp ghê em dâu! Mấy ông bạn già đều ở bên trong, đi vào chào hỏi một tiếng này!”
Minh Châu không nghĩ nhiều.
Căn bản cô không nghĩ tới Lục Khiêm cũng sẽ ở bên trong, nể tình nên đồng ý.
Ông Dịch cũng dẻo miệng, dọc đường còn nói mấy câu trêu đùa.
Minh Châu hơi mím môi.
Ông Dịch vì muốn khiến cô ngạc nhiên, dỗ cô vui vẻ, lúc mở cửa còn giở trò: “Cốc cốc cốc, nhìn xem bên trong là ai, có phải chú Lục mà em đang ngày nhớ đêm mong hay không!”
Minh Châu thật xấu hổ giùm ông ấy.
Nhưng nếu cô chạy đi ngay lúc này lại trông có vẻ không được phóng khoáng.
Cánh cửa mạ đồng khắc hoa văn ở trước mặt từ từ mở ra.
Bên trong vô cùng náo nhiệt, Lục Khiêm đang xáo bài.