Cuối cùng hẹn ở nhà hàng ngày trước bọn họ thường tới, vẫn trong căn phòng đó.
Lục Khiêm tới trước, ông gọi bảy tám món, đều là những món Minh Châu thích ăn.
Đợi ước chừng 10 phút, Minh Châu tới. Cô mang theo trợ lý tới, Lục Khiêm nhìn một cái, người đã phải rời đi.
Minh Châu nhìn cửa phòng đóng lại, chưa nói gì thêm. Cô ngồi vào vị trí bên cạnh Lục Khiêm, cầm đũa ăn cơm, chỉ nói nhẹ: “Tôi có hơi đói!”
Bây giờ đã là bảy giờ tối, cô vẫn chưa ăn cơm trưa. Lục Khiêm chia thức ăn cho cô.
Có có khi bọn họ có thể yên tĩnh như vậy, không khí cũng xem như là thoải mái.
Minh Châu vẫn không nói gì.
Lục Khiêm ăn rất ít, ông nhìn sườn mặt của cô, biết rõ mà còn cố hỏi: “Bạn trai mới đâu rồi?”
Giọng điệu của Minh Châu rất lạnh lùng: “Không phù hợp! Không tiếp tục.” Lục Khiêm lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Ông lại rót trà cho cô, là trà Tuyết Đỉnh Hàm Thúy rất hiếm thấy, bình thường Minh Châu không thích uống trà nhưng cô có thể uống được loại này.