Bà cụ biết trong lòng ông buồn khổ, vỗ tay ông rồi nói: “Trong lòng con bé còn có con! Nhưng con bé cũng oán trách con!”
Lục Khiêm cười chua xót: “Con biết!”
Bà cụ chỉ vào chén hoành thánh kia rồi nói: “Giống như đồ ăn vậy, có người thích cho rau thơm vào, có người không thích! Tình cảm cũng thế, con muốn như vậy nhưng con bé lại muốn khác, sẽ không thể đi đến tận cùng! Tựa như lúc trước khi con ra nước ngoài chữa bệnh, con sợ liên lụy đến con bé rồi lại đẩy con bé ra xa, sao con biết được điều con bé muốn là như vậy, sao con biết được con bé sẽ không đủ kiên cường chứi”
“Lục Khiêm, con mạnh mẽ nhưng lại quá độc lập!”
Lục Khiêm chỉ im lặng nghe, từ từ ăn hoành thánh.
Ông chỉ ăn một nửa.
Bà cụ đánh ông một cái rồi cười mắng: “Mau chóng nhận lỗi với người ta đi, con và con bé xích mích, con bé cũng không chịu tới đây thăm mẹ nữa.”