Minh Châu nói xong, cô bỗng cảm thấy áp lực.
Cũng không phải do cô nhẫn tâm mà là vì cô đã phải trải qua quá nhiều chuyện.
Lục Khiêm lần lượt cho cô hy vọng rồi lại lần lượt khiến cô thất vọng, cô không dám yêu nữa.
Cho nên cô thà tiếp nhận một cách bình thường.
Lục Khiêm bình tĩnh nhìn về phía xa xăm, ông chưa ăn cơm trưa, dạ dày không được thoải mái, thế nhưng ông vẫn cố hết sức chịu đựng, không muốn để lộ sự yếu đuối ở trước mặt cô.
Hồi lâu sau ông mở miệng: “Anh đưa em về phim trường!”
Minh Châu lắc đầu: “Tôi lái xe tới đây.”
Cô nói xong thì mở cửa xe.
Lục Khiêm bỗng dưng kéo cô lại: “Đừng đi!”
Minh Châu quay đầu lại, cô nhìn vào đôi mắt thâm thúy của ông, vô cùng bình tĩnh, nếu là người khác tuyệt đối không nhìn ra ông đang dùng sức mạnh để giữ chặt lấy cô.