Dáng người ông cao ráo.
Gô bị vây chặt trong lòng ngực ông nhìn có vẻ tinh tế nhỏ xinh.
Cô cứ khóc mãi, nước mắt thấm ướt áo sơ mi mỏng của ông, cũng giống như trước đây.
Lục Khiêm võ lưng cô, chờ cô bình tĩnh lại thì kéo chăn lên đắp cho cả hai. Cô đã bình tĩnh hơn.
Ông biết bởi vì có cồn nên cô mới có thể thả lỏng, nếu không cô sẽ không chịu nằm chung một ổ chăn với ông, huống chỉ còn ôm nhau thân mật như thế này.
Cuối cùng Lục Khiêm vẫn muốn.
Hàng mi dài của người nằm trong lòng ngực đang run rẩy, dáng vẻ lúc ngủ rất ngoan, ông lại nhịn không ném thử môi cô.
Cô vô ý thức hé mở.
Giờ khắc này, Lục Khiêm cảm thấy ông như sắp chết!