Chẳng qua là ông muốn tới nhìn cô, chẳng qua chỉ là không nỡ để cô xuất đầu lộ diện thôi.
Buổi chiều, Lục Khiêm hoàn thành hết công việc.
Ông đi đón Tiểu Lục Thước trước.
Để không làm cậu nhóc thất vọng, ông dắt Tiểu Lục Thước ra ngoài ăn, trẻ con mà, đứa nào cũng thích ăn mấy thứ gà rán các loại, Lục Khiêm cũng chiều con.
Nhưng Thước Thước không chịu ăn gà rán.
Cậu bé nắm tay Lục Khiêm, khuôn mặt nhỏ trắng nõn nhăn lại thành cái bánh bao: “Muốn ăn cơm trắng!”
Có đứa trẻ con nào lại thích ăn cơm trắng vậy?
Lục Khiêm sờ đầu cậu nhóc, dịu dàng nói: “Bố có thể nhìn con ăn!” “Là con muốn ăn!” Thước Thước ngại ngùng nói.
Lục Khiêm cười.
“Được, bố đưa con đi ăn cơm!”
Ông tự lái xe đưa Tiểu Thước Thước tới một nhà nhà hàng cơm bình dân khá nổi tiếng, việc kinh doanh cũng khá tốt.