Ôn Noãn thoát ra khỏi lòng ngực anh.
Cô tự rót nước cho mình, uống hết non nửa ly mới lẩm bẩm: “Minh, em hiểu được suy nghĩ của anh, anh tưởng biến chuyện này thành trò vui của hai vợ chồng, nhưng đây không phải! Em là một người trưởng thành, em trung thành tuyệt đối
trong hôn nhân, em không nên bị đối xử như vậy.”
Cô ôn tồn mà nói, những từ ngữ tổn thương tình cảm kia, cô cũng không nói ra lời.
Thật sự là bởi vì cô quý trọng cuộc hôn nhân của bọn họ. Cô nghĩ Hoắc Minh cũng vậy.
Hoắc Minh chậm rãi cởi áo khoác ra, sau đó anh đi đến phía sau Ôn Noãn, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo của.
Bọn họ yêu nhau, ôm ấp thân mật.
Anh gác cằm lên bờ vai mỏng của cô, bàn tay cũng nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo của cô, lơ đãng vuốt ve nhưng cũng không mang tình ý.
Ôn Noấn biết anh có tâm sự.
Do dự một lúc lâu sau, anh vẫn nói thật với cô: “Ôn Noãn, anh biết em sẽ không vui nhưng lúc anh làm những chuyện đó, anh cảm thấy rất hưng phấn, cũng không khống chế được chính mình.”