Hoäc Minh đẹp trai, khí chất sang quý.
Anh lại đang trong độ tuổi đẹp nhất của người đàn ông, hình ảnh anh cúi người hôn vợ mình như thế này thật sự rất đẹp.
Không uổng công Bạch Vi ngồi xem. Cô ấy vô cùng hứng thú ngồi xem hết.
Mà người bị hôn kia, vẻ mặt thoáng có hơi hoảng hốt, đôi môi đỏ hé mở, lẩm bẩm: “Minh!”
Hoắc Minh vuốt nhẹ cặp môi đỏ của cô... Bầu không khí đã trở nên mập mờ đến mức tận cùng.
Bạch Vi không thèm nhìn nữa, cầm túi xách của mình rồi cười ha ha: “Cái đó, tớ đi trước đây! Hai người cứ nói chuyện với nhau đi nhé!”
Hoắc Minh rất phong độ: “Để tôi tiễn cậu?” “Không cần, không cần!” Bạch Vi nào dám để anh tiễn, chạy trốn rất nhanh.
Chờ Bạch Vi rời đi, Hoắc Minh đi tới đóng cửa phòng lại, nhẹ nhàng bấm khóa.
Lúc quay đầu lại, thấy Ôn Noãn đang nhìn chăm chằm vào anh. Hoắc Minh đi tới, cầm lấy cái ly thủy tinh kia, ngửi một chút. Rồi anh lại nhìn mặt Ôn Noãn, hơi đỏ hồng, rõ ràng cô đã uống không ít.