“Ông biết cái gì?”
Minh Châu quay đầu, đôi mắt ươn ướt nhưng chất chứa sự tức giận.
Nhưng Lục Khiêm đang bế Tiểu Lục U trong lòng, cô bé đang ôm mặt bố, kiên nhẫn bôi nước miếng trên cằm bố, từng chút từng chút một, đáng yêu không thể tả.
Hai mắt Lục Khiêm trâm xuống.
Cảnh tượng này vậy mà không hề ảnh hưởng gì đến sức quyến rũ của Lục Khiêm.
Minh Châu cố nén cơn giận.
Lục Khiêm dường như đã nhận ra, ông vỗ nhẹ mông Tiểu Lục U, nói: “Mông của con còn lớn hơn mặt bố rồi đấy!”
Tiểu Lục U chẳng hiểu mô tê gì, chỉ biết ôm bố rồi thơm thơm.
Thế nhưng Lục Khiêm hiểu rõ.
Ông đặt đứa bé vào lòng Minh Châu, lại không nỡ mà xoa xoa, nói: “Khi nào con bé lớn hơn một chút, anh có thể giúp em chăm sóc một khoảng thời gian, hôm nay anh dẫn Thước Thước về trước!... Em yên tâm, anh sẽ chăm sóc thằng bé thật tốt.”