Đỉnh đầu truyền đến cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay.
Tiểu Lục Thước chậm rãi ngước mắt lên nhìn, đôi mắt cậu bé sáng ngời trong suốt nhìn Lục Khiêm chăm chú.
Cậu nhìn bố thật cẩn thận tỉ mỉ, như thể sợ người đàn ông trước mặt có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Lục Khiêm từ từ ngồi xuống.
Một tay ông nhẹ nhàng ôm cơ thể nhỏ bé của con trai, một tay chỉ vào câu hỏi trong bài, dịu dàng nói: “Con tính lại lần nữa thử xem! Nếu không ra thì để bố dạy con.
Tiểu Lục Thước chớp chớp mắt, cuối cùng cũng có cảm giác chân thực. Không phải đang mơ, bố của cậu đang ở trước mặt cậu bé. Cậu nhóc cúi đầu, bắt đầu tính lại câu kia.
Gen của hai nhà Lục - Hoắc đương nhiên sẽ không tệ, cậu bé nhanh chóng tính ra được đáp án đúng.
Lục Khiêm xoa xoa đầu nhóc.
Tiểu Lục Thước được đối xử dịu dàng như vậy thì không khỏi vui mừng khấp khởi trong lòng, cậu bé chỉ vào hai trang bài tập tiếp theo, nhỏ giọng nói: “Hai trang sau này khó lắm.”