Minh Châu: ...
Hoắc Minh vẫy tay, bảo cô lại đấy.
Dưới ánh mặt trời, anh mặc một chiếc áo len màu be, trông vừa ôn hòa vừa anh tuấn.
Minh Châu bước đến.
Hoắc Minh nắm nhẹ bả vai cô, dịu giọng lại nói: "Không phải em còn thích Lục Khiêm đấy chứ?"
Khóe mắt Minh Châu ửng đỏ.
Hoắc Minh nhẹ tay gõ đầu cô.
"Chị dâu bảo anh đến đây! Cô ấy lo cho em."
Mắt Minh Châu càng lúc càng đỏ hơn.
Hoäc Minh liếc cô: "Đúng là không có tiền đồ! Chẳng giống em gái anh gì cải"
Minh Châu cả gan phản bác: "Anh còn nói nữa, anh cũng khác chỗ nào đâu!"
Hoắc Minh cười lạnh.
Minh Châu sợ rụt lại, lát sau cô tựa đầu vào vai anh trai, thì thầm nói: “Anh! Em không thể lừa bản thân mình được! Em không thể thoát ra được, không thể buông bỏ quá khứ của em và ông ấy!"