Đến khi cô hoàn hồn trở lại, cô “ừ” một tiếng.
Hai người lần lượt lên lầu hai, vào phòng ngủ của cô, cô nhóc còn đang ngủ. Trắng nõn mềm thơm.
Một cô bé vô cùng đáng yêu.
Dáng vẻ xinh đẹp, rất giống... bố cô bé.
Cậu chủ nhà họ Tư không khỏi xoa mái tóc màu trà xoăn xoăn mềm mại kia, nhẹ giọng hỏi: "Vốn dĩ tối hôm qua, anh có chuyện muốn nói với em."
Anh ta lấy trong túi ra một chiếc nhẫn đính hôn.
Tối hôm qua anh ta vốn định cầu hôn với cô, nhưng cô đã rời đi trước. Minh Châu ngạc nhiên ngước mắt.
Sau đó cô liền nhận ra điều gì đó, không nói gì mà chỉ nhìn anh ta.
Cậu chủ nhà họ Tư dịu dàng bảo: "Chúng ta tìm thời gian nói chuyện đi!" Minh Châu nghịch nghịch tay Tiểu Lục U.