Thật lâu sau, cậu bé mới nhỏ giọng hỏi: 'Bố sẽ không đi nữa chứ?"
Đột nhiên Lục Khiêm ngước mắt lên.
Ông kinh ngạc nhìn chằm chằm con trai mình, ánh mắt đan xen phức tạp, giọng Tiểu Thước Thước càng lúc càng nhỏ: "Nếu bố nói không đi, con sẽ tiếp tục gọi bố là bố."
Lục Khiêm khẽ nói: "Thước Thước, bố sẽ không đi!"
Lục Thước khịt mũi rồi đi pha sữa bột.
Lúc quay lại, mắt và mũi cậu bé đều hồng hồng cả lên, Lục Khiêm cảm thấy rất có lỗi với cậu bé.
Lúc ông cho Tiểu Lục U uống sữa, Lục Thước vẫn luôn ở bên cạnh ông.
Lúc này, Minh Châu xuống lầu liền thấy cảnh này, cô lặng lẽ nhìn hai giây. Tiểu Lục U nằm gọn trong vòng tay Lục Khiêm, ôm bình sữa nhỏ, từ từ uống. Dáng vẻ như sắp chìm vào giấc ngủ.
Minh Châu bước tới, khẽ nói: "Con bé thật sự rất thích ông."