Lục Khiêm tỉnh táo lại.
Một lát sau, ông cười chua xót: "Để con chê cười rồi."
Ôn Noãn nhỏ giọng nói: "Cậu nên chú ý sức khỏe bản thân đi ạ."
Những ngày tháng ở Thụy Sĩ kia không chỉ là kiếp nạn của Lục Khiêm, mà còn là nỗi đau lòng của cả nhà họ Lục, bà cụ sức khỏe yếu nhưng vẫn kiên trì bám trụ ở đó, Ôn Noãn phải chạy đi chạy lại giữa hai đầu.
Bây giờ cuối cùng cũng tốt hơn...
Tình cảnh của Lục Khiêm và Minh Châu lúc đó, Ôn Noãn là người hiểu rõ nhất.
Cô nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay ông, dịu giọng nói: "Giờ Thước Thước và Tiểu Lục U cần có cậu bầu bạn bên cạnh."
Đặc biệt là Thước Thước.
Lục Khiêm hơi tỉnh lại.
Ông nhẹ tay vuốn ve mái tóc dài màu nâu trà của Ôn Noãn, ánh mắt mang theo vài phần trìu mến.
Minh Châu quay lại, đúng lúc nhìn thấy cảnh này.
Cô thấy Lục Khiêm nhìn Ôn Noãn chăm chú, trong mắt đều là yêu thương, tuy đây là tình cảm giữa người lớn và lớp con cháu trong nhà... Nhưng cô ấy... Nhưng cô ấy nhớ rõ ông cũng từng nhìn cô ấy bằng ánh mắt như vậy.