Lục Khiêm chỉ im lặng nhìn cô.
Vẻ mặt ông thản nhiên, như một người lớn hòa nhã, chỉ có điều bọn họ đã dây dưa nhiều năm và còn từng là vợ chồng, đã có với nhau hai đứa con, Minh Châu không thể nào tỏ ra bình tĩnh ung dung như ông được.
Cậu chủ nhà họ Tư nhìn cô, sau lại nhìn sang Lục Khiêm.
Anh ta nắm nhẹ bàn tay Minh Châu.
Lòng bàn tay Minh Châu khẽ nhúc nhích.
Cô vẫn chưa quen thân mật với cậu chủ nhà họ Tư.
Mà Lục Khiêm vẫn đang nhìn chằm chằm đôi bàn tay nắm chặt kia, nhìn bàn tay mềm mại của Minh Châu bị người khác chiếm giữ.
Tim ông hơi thắt lại. Nhưng ông lại là người không có quyền can thiệp nhất.
Lục Khiêm giữ nút thắt cà vạt, nhẹ tay nới ra một chút, lúc này mới cảm thấy dễ thở hơn.
Cậu chủ nhà họ Tư mỉm cười: "Ngài Lục yên tâm, tôi sẽ luôn quan tâm, chăm sóc cô ấy."