Ôn Noãn đưa tay về phía sau, võ nhẹ lên khuôn mặt tuấn tú của anh.
"Em nào dám từ chối!"
"Em biết vậy là tốt!"
Hoắc Minh tràn đầy tinh lực, dựa sát vào tai cô, nóng bỏng nói: "Tối về thưởng cho eml"
Ôn Noãn hơi không chịu nổi. Bọn họ đã quen nhau gần mười năm, thời gian làm vợ chồng rất dài, nhưng hứng thú của Hoắc Minh đối với chuyện đó chỉ có tăng chứ không giảm, không
biết anh ấy lấy đâu ra nhiều tinh lực như vậy.
Mãi cho đến khi đến trước sảnh bữa tiệc, mặt của Ôn Noãn vẫn nóng bừng chưa giảm.
Xe dừng lại.
Động tác Hoắc Minh nhanh nhẹn quen thuộc, mở cửa xe cho cô.
Ôn Noãn nhận lấy nụ hôn từ anh, thấp giọng nói: "Anh đừng lo, chúng ta sẽ bên nhau cả đời!"
Ánh mắt Hoắc Minh sâu thẳm. Đúng lúc này, một giọng nói vang lên: "Ôn Noãn!" mì thanh này cực kỳ quen thuộc.
Hoäắc Minh và Ôn Noãn cùng quay lại nhìn, sau khi thấy người, hai mắt Ôn Noãn rưng rưng nước mắt, là Cố Hi Quang.
Đêm xuân.
Cậu mặc một bộ u phục màu đen, dáng người cao ngất. Khuôn mặt đã được điều trị, tốt lên trông thấy.