Là một tấm ảnh chụp của cô.
Bức ảnh được chụp ở Lục Viên, thời tiết rất đẹp, cây tử đằng ở phía sau đang nở rộ, ông ngồi bên bàn đá uống trà, cô ở sau lưng choàng lấy cổ ông, vẻ mặt rạng rỡ.
Khoảng thời gian đó thật đẹp đế biết bao!
Lục Khiêm rất nhớ cô, nhớ cô khủng khiếp!
Ông tưởng tượng lúc này cô hẳn là đang năm trên giường, vì thế nên cầm điện thoại lên gọi một cuộc.
Sau vài hồi chuông, Minh Châu mới trả lời. Giọng cô có phần lạnh lùng, khàn khàn trong đêm: "Có chuyện gì không?”
Lục Khiêm nhẹ nhàng hỏi: "Tiểu Lục U ngủ rồi à?"
Minh Châu “ừ” một tiếng.
Cô nhìn con gái nhỏ bên cạnh, kìm lòng chẳng đặng mà vươn tay vuốt ve, vẻ mặt dịu dàng trìu mến.
Lục Khiêm hơi ngừng lại: "Bình thường con bé có ngoan không?” "Rất ngoan."
Minh Châu suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn hỏi thẳng: "Rốt cuộc là ông muốn hỏi gì?"