Lục Khiêm nói xong.
Thư ký muốn nói vài câu an ủi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy không ổn lắm.
Lục Khiêm chờ cô ấy tan làm.
Thư ký rời đi, hết người này đến người khác, đèn trong tòa cao ốc dần tắt đi...
Xung quanh yên tĩnh.
Lục Khiêm mang theo hộp cơm được chuẩn bị khéo léo vào văn phòng, cửa nhẹ nhàng mở hờ, cơ thể ông dựa vào ván cửa hồi lâu vẫn chưa động đậy, không phải là cơ thể không thoải mái, mà là tâm trạng uể oải.
Trong đầu đều là hình ảnh Minh Châu và người khác đang ở bên nhau.
Còn có Thước Thước ngồi trong xe, vẻ mặt thất vọng nhìn ông.
Là một người bố, làm sao ông có thể không nhìn ra suy nghĩ của Thước Thước, nhóc ngốc nghếch đang trách ông, nhưng ông cũng muốn bầu bạn với bọn họ mà, chỉ là tình cảnh hiện giờ của ông không thể nào đón Minh Châu và bọn nhỏ về bên mình.