Lục Khiêm đương nhiên phát hiện ra thằng bé ngốc, ông không nói lời nào.
Trong chốc lát, cái đầu nhỏ của Tiểu Lục Thước dựa lên trên vai ông.
Khi không khí vừa vặn thì điện thoại Lục Khiêm vang lên.
Là Minh Châu gọi tới.
Lục Khiêm cúi người, cầm điện thoại di động trên bàn trà lên, kẹp giữa lỗ tai và bả vai, rất dịu dàng nói: “Ừm, Thước Thước và Tiểu Lục U đều ở chỗ anh, đang ở công ty đây!... Em ở dưới tầng à?”
Lục Khiêm lại nghe vài câu, ánh mắt hơi tối.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Thước Thước cũng hơi căng thẳng, không nói một lời.
Lục Khiêm lặng lẽ cúp điện thoại.