Tiểu Hoắc Tây cầm miếng bánh kem, vô cùng thấu hiểu lòng người, kêu Tiểu Thước Thước đang không được tự nhiên ở phía xa. ,ụ
“Lục Thước, ông cậu của em tới rồi kìa
Nhóc con đang ngồi xổm ở sảnh biệt thự, hai tay chống cằm, nắm tay Tiểu Lục U hơn một tuổi ở bên cạnh.
Bình sữa cũng đã chuẩn bị xong.
Đặt ở trong túi áo nhỏ của Tiểu Lục U, rất đáng yêu.
Lục Khiêm nhìn một đôi trai gái, đặc biệt là thằng bé ngốc kia, khóe mắt hơi ướt át.
Trước khi trở về, ông ấy chưa từng thấy hối hận.
Ông cảm thấy sắp xếp như vậy đối với Minh Châu và các con là tốt nhất, bọn họ không cần đối mặt với cái chết, sẽ không nhìn thấy ông ấy suy yếu đến lúc cuối cùng của sinh mệnh.