Ôn Noấn cắt quả táo thành từng miếng nhỏ, Lục Khiêm cũng chỉ ăn mấy miếng.
Ông cười cười: “Cháu lại giống con cậu thế.”
Ôn Noãn ngẫm lại Minh Châu, không nhịn được mà chèn ép một câu: “Cháu và Minh Châu chỉ kém nhau một tuổi, vậy có phải Minh Châu cũng có thể làm con cậu không?”
Ánh mắt Lục Khiêm không rõ ý tứ.
Một lát, ông như tùy ý hỏi: “Cô ấy và cậu chủ nhà họ Tư thế nào rồi? Từng thấy đến nhà hai lần, hẳn là... Ổn đúng không?”
Ôn Noấn vẫn chưa nói thật.
Cô và Hoắc Minh đã từng đảm bảo, hai bên đều không thiên vị.
Cô chỉ nhấp môi mỉm cười.
Lục Khiêm thật sự không nói cái gì, thư ký Liễu bên cạnh nói đỡ giúp ông: “Cô cả, cô cũng đừng úp úp mở mở nữa, cô không nói tình hình thực tế sẽ làm ông Lục sốt ruột trong lòng, không tốt với bệnh tình đâu.”