Hoắc Minh ghen thì ghen, nhưng anh vẫn vô cùng tin tưởng Ôn Noấn.
Lại nói ngày đó hẳn là anh sẽ bận rất nhiều chuyện.
Cho nên, anh châm chước một chút rồi lười nhác mà chụp lấy cơ thế cô: “Để Minh Châu đi cùng em đi, vừa lúc có thể giải sầu, không phải con bé rất thân thiết với cậu chủ nhà họ Tư sao?”
Lời này Ôn Noãn không đồng ý.
Cô vào nhà vệ sinh súc miệng, giọng nói mơ hồ: “Em thấy bọn họ lạ thật đấy, rõ ràng đã hẹn hò vài lần rồi, nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy khá khách sáo.”
Hoắc Minh cười khẽ, đi vào toilet. Ôn Noãn đang khom lưng rửa mặt.
Khi cúi người, chiếc áo sơ mi nam trên người trượt lên trên, chỗ đường thắt lưng cùng bồn rửa tay mang theo một độ cong mê người...
Hoắc Minh không nhịn nổi mà nắm lấy, cũng dán mặt lên bờ vai mỏng của cô.
Giọng nói anh nóng bỏng: “Thế nào mới gọi là không câu nệ đây? Giống chúng ta tối hôm qua, cởi quần áo như vậy sao...”