Cô đón nhận nụ hôn của anh, bàn tay dừng lại trên cánh tay rắn chắc của anh, khẽ vuốt nhẹ.
Hoäắc Minh dừng trên môi cô, nhẹ thở hổn hển: “Giúp anh cởi áo sơ mi đi.”
Ôn Noãn hơi nghiêng thân mình, một tay đè trên thắt lưng anh, lôi ra vạt áo sơ mi từ bên trong, vải dệt màu xanh nhạt trượt ra ngoài, cô cởi ra từng cúc, từng cúc
một.. Hoặc Minh hôn dọc theo môi cô, hôn đến tận sau mang tai. Hơi thở nóng ấm của anh truyền ra: “Bà Hoắc, em học hư rồi!” Ôn Noãn kêu thảm một tiếng.
Cô ôm sau vai anh, một hồi lâu mới bình tĩnh lại được, cô nhu thuận mà ghé vào vai anh, trầm giọng nhẹ lẩm bẩm: “Anh không thích hả?”
“Thích, đương nhiên là thích!”
“Anh thích nhìn em chủ động."
Hoắc Minh vô cùng động tình.
Bọn họ đã là vợ chồng lâu rồi, nhưng lại chưa từng mất đi cảm giác kích thích, vẫn duy trì nhiệt tình với thân thể của nhau.
Anh nhìn chằm chằm vào cô.
Anh thích nhìn dáng vẻ cô trầm luân vì mình, thích nhìn đáng vẻ cô mất khống chế, loại cảm giác này chỉ anh mới có thể mang lại cho cô...
Ôn Noấn, chỉ thuộc về một mình anh thôi.
Hoặc Minh chưa bao giờ nghĩ tới, có một ngày anh sẽ sinh ra ý nghĩ như vậy, cả đời chỉ yêu một người con gái, chỉ ngủ cùng một người phụ nữ, chỉ có cảm giác với thân thể của cô.