Ôn Noãn cảm thấy anh chính là trời sinh lưu manh!
Khi ăn cơm, cô ngồi bên cạnh Minh Châu, cố ý chăm sóc.
Minh Châu là một cô gái, có vài lời cô ấy không tiện nói với Hoắc Minh, thậm chí càng không tiện nói cùng bố mẹ, nhưng với Ôn Noãn thì không có điều gì cô ấy không nói cả.
Ôn Noãn an ủi hồi lâu.
Khi phải rời đi, cô đi từ trên tầng xuống dưới.
Hoắc Minh nhìn bà xã.
Ôn Noãn mặt mày dịu dàng, có thể là do làm mẹ lâu rồi nên biểu tình đều là vẻ mềm mại.
Hoắc Minh tiến lên, phủ thêm áo khoác cho cô, thấp giọng hỏi: “Không có khóc nhè chứ?”
Ôn Noấn ừ một tiếng.
Mãi cho đến trên xe, cô mới nghiêng đầu nói với anh: “Cậu phát sốt rồi, tuy rằng người Minh Châu đã trở lại, nhưng em thấy trong lòng con bé thì lại không bỏ xuống được.”