Bóng lưng của Minh Châu mang theo tịch mịch.
Bản tính cô đơn thuần, nhưng trong đoạn tình cảm với Lục Khiêm lại bị ép trưởng thành.
Thư kí Liễu nhẹ nhàng đi qua. Anh ta do dự một chút, cuối cùng vẫn mở miệng: “Minh Châu, không phải là tôi nói chuyện giúp ông ấy, chỉ là tôi muốn nói với cô rằng, nếu không phải bởi vì cô và Thước Thước, còn có Tiểu Lục U... Thì ông Lục đã không sống được rồi.”
“Ở Thụy Sĩ, rất nhiều lần thật sự là cửu tử nhất sinh.”
“Tôi nhớ có rất nhiều người thà rằng lựa chọn cái chết, cũng sẽ không lựa chọn trị liệu thống khổ.”
Minh Châu hơi ngửa đầu. Hồi lâu, cô mới nhẹ giọng nói: “Những chuyện này tôi biết!”
Cô gục đầu xuống, khống chế cảm xúc lẩm bẩm: “Bởi vì ông ấy cảm thấy rất có lỗi với tôi, cho nên bị bệnh cũng không muốn liên lụy tôi, ông ấy thà lựa chọn một mình đối mặt, cũng đã dự tính đến trường hợp tệ nhất. Nhưng thư ký Liễu à, ông ấy tính toán nhiều như vậy, ông ấy có nghĩ rằng lỡ như ông ấy thật sự không trở về, cả đời này của tôi sẽ đắm chìm trong hối tiếc hay không? Tiếc nuối lúc ấy đã cãi nhau với ông ấy, lúc ấy đã tách ra với ông ấy, tôi sẽ rất tự trách...”