Lục Khiêm chăm chú nhìn cô.
Ông nhìn nước mắt của cô, ông cùng cô dây dưa mấy năm nay, cô lại nhỏ hơn ông nhiều như vậy.
'Tâm tư của cô ông còn lạ gì.
Cô yêu ông, nhưng lại hận ông.
Trong cảm xúc yêu hận như vậy, cô phải chịu tra tấn gấp bội.
Lục Khiêm nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, giọng điệu dịu dàng như là tình nhân nỉ non: “Nếu em có thể buông được anh, vậy thì buông đi, Minh Châu... Em đừng khóc.”
Ông không ép cô!
Tay Lục Khiêm rũ xuống, khó chịu nhắm mắt lại.
Ông không hề giả vờ, quả thật người đã nóng lên rồi, lần cướp đoạt vừa rồi chỉ là cố làm ra vẻ mà thôi.
Lúc này cho dù cô có đồng ý, thì ông cũng không có tinh lực. Minh Châu dìu ông ngồi xuống ghế sô pha.
Cô vào phòng bếp rót cho mình cốc nước sôi để nguội, ngoài ý muốn, ấm nước đã có sẵn.
Còn có trong tủ lạnh cũng đầy ắp, vẫn là đồ bán lẻ cô thích ăn.