“Bên cạnh em... Có người sao?”
Lời này, cô nghe xong thì đôi mắt đỏ lên.
Cô nhẹ nhàng rút tay ra, dùng chìa khóa mở cửa, âm thanh sàn sạt. “Không liên quan gì tới chú cả.”
Lục Khiêm ôm lấy cô từ sau lưng.
Cô không cho, dùng sức giấy giụa, tuy lúc này Lục Khiêm đang sinh bệnh vẫn
dư sức sức chế trụ cô.
Ông ôm lấy cả người cô, lẩm bẩm: “Có không? Minh Châu em nói tôi biết đi.” Hai mắt Minh Châu đỏ ửng cả lên.
Cô hơi hơi ngửa đầu: “Nói những lời này là có ý gì đây? Lục Khiêm, đêm nay
chú trăm phương ngàn kế chính là vì cái này sao? Đừng nói chúng ta đã sớm chia tay, huống chỉ bây giờ tôi còn đang qua lại với một người khác.”