Ông chăm chú nhìn cô rồi lẩm bẩm: “Em lái xe đi.”
Nói xong, ông nhẹ nhàng cầm tay cô: “Có lẽ anh hơi sốt rồi.” Minh Châu nhíu mày.
Quả thật có hơi nóng.
Cô không nhịn nổi mà mắng người: “Chú ngốc à? Thân thể của chú vốn dĩ đã không tốt, trời mưa như vậy còn chạy ra ngoài, chú không sợ... Không sợ...”
Cô nói, giọng nói có hơi nghẹn ngào.
Bởi vì những lời đó, cô cũng không nói nên lời, càng không dám nhớ tới.
Lục Khiêm nhịn không được lại chạm vào tay cô, giọng ông vô cùng dịu dàng: “Anh không thể trở về, bà cụ mà biết nhất định sẽ không vuil Em đưa anh tới khách sạn đi, thuê một phòng cho anh ở, nghỉ ngơi một đêm là tốt rồi.”