Tài xế lão Triệu xuống xe, vừa lúc nhìn thấy cảnh này thì an ủi vài câu: “Trẻ con mà, không làm xong bài tập sẽ bị cô giáo mắng.”
Lục Khiêm rất khách sáo nói: “Làm phiền chú thường ngày chăm sóc Thước Thước nhiều hơn.”
Lát sau, lão Triệu nhìn xe rời đi.
Ông ấy cứ cảm thấy lần này ông Lục trở về, có chút gì đó không giống trước kia lắm.
Khi Lục Khiêm lái xe ra cửa đã gần sáu giờ chiều, không khéo loại sữa bột kia rất bán chạy, gần đây nhập khẩu lại xảy ra chút vấn đề, cho nên khắp nơi đều bán hết.
Mưa lớn dần.
Chín giờ rưỡi tối, Lục Khiêm vẫn chưa trở về.
Lục Thước dọn cái bàn nhỏ ở cửa, vừa làm bài tập vừa nhìn ra cửa.
Tiểu Lục U lại muốn uống sữa bò.