Hàng mi thật dài.
Mỗi một chỗ đều làm người ta yêu thích. Lục Khiêm thật cẩn thận ôm cô bé lên tầng...
Hoắc Minh ngẩng đầu nhìn chăm chú, cuối cùng cũng không lên tiếng ngăn cản, anh chỉ nhẹ nhàng lắc lắc đầu.
Ở tầng hai.
Minh Châu tắm xong, bởi vì Lục Khiêm ở trong nhà nên cô thay đồ mặc ở nhà.
Mái tóc dài cũng đã sấy xong.
Lục Khiêm ôm Tiểu Lục U tiến vào, ông nhìn cô vài giây rồi nhẹ giọng nói: “Con bé ngủ rồi! Em trông con bé trong chốc lát, anh đi mua sữa bột cho nó, đã uống sữa xong rồi."
Minh Châu đón lấy em bé.
Cô thật cẩn thận đặt cô nhóc lên giường nhỏ.
Dường như cô đang cân nhắc, suy nghĩ xong mới nhẹ giọng mở miệng: “Về sau nếu chú muốn tới thăm con thì thứ bảy chủ nhật đến đây đi, sẽ tiện hơn chút.”