Vừa dứt lời, Minh Châu đã đi vào sảnh chính. Phía sau là cậu chủ nhà họ Tư. Không khí có chút vi diệu.
Minh Châu nhìn chăm chú vào Lục Khiêm, rất nhẹ rất chậm lên tiếng: “Tới đây thăm con à?”
Lục Khiêm còn ôm Tiểu Lục U, ông nhìn vào cặp đôi đang đứng trước sảnh, thật sự rất xứng đôi.
Ánh mắt ông hơi tối lại.
Mấy ngày này tới nay, quả thật ông thường xuyên tới thăm hai đứa nhỏ, nhưng lúc gặp được Minh Châu thì thật sự không nhiều, cô có công việc đột xuất, còn có hẹn hò, ông cũng không cố ý chọn thời gian khi cô ở nhà để tới đây.
Không khéo hôm nay gặp phải hoàn cảnh này.
Nếu là người bình thường, sợ là sẽ khó xử.
Nhưng Lục Khiêm không hổ là người đã có nhiều kinh nghiệm, chẳng những không lộ ra sắc mặt không thoải mái mà ngược lại còn đứng dậy, đưa tay ra với cậu chủ nhà họ Tư rồi bắt tay thật chặt: “Chào cậu.”