Lúc này, một cô gái nhút nhát đi đến, là Lục Huân, đáng tiếc là cô ấy vẫn không chịu nói.
Cô ấy làm cho Lục Khiêm một cái bánh ngọt khá xấu, cô ấy mang đến rồi ngại ngùng quay đầu bỏ chạy.
Bà cụ Liễu cười nói: "Con bé rất nhớ anh Lục." Lục Khiêm cũng chỉ cười nhàn nhạt.
Một bữa cơm rất náo nhiệt, sau bữa cơm ông uống hai viên thuốc, sau đó ngồi ngẩn ngơ trong phòng ngủ.
Cho dù biểu hiện của ông ung dung đến đâu đi nữa.
Nhưng thực sự trong lòng ông rất để ý.
Để ý đến người đó, người đàn ông ngồi bên cạnh cô ấy.
Ông với Minh Châu, hai năm trước đã không có khả năng phát triển tình cảm nữa rồi, ông ra đi rất tuyệt tình, gần như không để lại đường lui, thật sự cô ấy không cần thiết phải đợi ông.