Anh hỏi ngược lại cô: "Đau lòng à?”
Ôn Noấn ừ nhẹ một tiếng: "Phải, em đau lòng đấy, một bên là cậu, một bên là giống như em gái."
Hoắc Minh dừng lại.
Anh châm điếu thuốc và chắn ở đầu gió cho Ôn Noãn.
Anh chậm rãi nhả một làn hơi và cười: "Chuyện này không thể trách anh được, là bố sắp xếp đấy, hơn nữa... Không phải đã nói trước đó là làm họ hàng rồi sao? Em không thấy lần này cậu quay lại với dáng vẻ thâm sâu khó lường, không thể nào mà không có năng lực chống lại một chút đả kích này được.”
Ôn Noãn suy nghĩ kỹ càng nói: "Vậy chúng ta không được thiên vị."
Hoắc Minh liếc nhìn cô.
Khuôn mặt nghiêm túc của vợ anh quả thật đáng yêu.