Ông chào hỏi vài câu và xưng hô với Lục Khiêm là cậu em Lục, sau đó ông vỗ nhẹ cậu Tư trẻ tuổi và bảo cậu ấy ngồi xuống ăn cơm.
Vị trí được xếp ngồi bên cạnh Minh Châu.
Lục Khiêm quay người lại nhìn thấy Minh Châu và người đàn ông trẻ tuổi đó ngồi với nhau.
Khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy cùng với khóe mắt có chút ửng đỏ. Bầu không khí có vẻ khó đoán.
Ôn Noãn đi đến khẽ víu nhẹ vào cánh tay của Lục Khiêm, cô nói khẽ: "Con tiễn
cậu. Lục Khiêm không từ chối. Hai người chậm rãi đi đến bãi đỗ xe.
Giọng nói Ôn Noãn thư thái: "Cậu, hai năm nay Minh Châu sống không tốt lắm, đã xem mắt vài người rồi nhưng không như ý, lần này...”