Dĩ nhiên là Tiểu Lục U không thể trả lời.
Cô bé thích thú cười khúc khích, cánh tay ngắn ngủn ôm lấy Lục Khiêm.
Lục Khiêm lặng lẽ ôm lấy con bé một lúc, ngửi mùi sữa thơm trên người con bé, sau đó chỉnh lại chiếc váy nhỏ rồi đi lên sân thượng.
Minh Châu vẫn còn đang đứng ở đó.
Cô ấy mặc một chiếc váy hoa dài, bên ngoài khoác một chiếc áo vest dài rộng thùng thình.
Mái tóc đen dài xõa ở phía sau như rong biển. Cơn gió nhẹ thổi đến. Bóng lưng cô ấy vô cùng xinh đẹp.
Lục Khiêm bế đứa trẻ đi lại gần, dường như cô ấy cảm nhận được nên nói khẽ: "Em còn tưởng anh sẽ không quay về nữa."
Lục Khiêm không nói gì cả. Minh Châu ngước đầu lên.
Gô ấy quay người lại lặng lẽ nhìn ông, mắt mũi đã ửng đỏ lên hết rồi, rõ ràng là đã khóc.