Hoắc Minh đi hút thuốc.
Cô cẩn thận chọn mấy tấm ảnh, còn có ảnh của tiểu Thước Thước, gửi cho Lục Khiêm...
[Chúc mừng năm mới, cậu]
Cô chúc ông ấy có thể thoát khỏi bệnh tật, sống lâu trăm tuổi.
Bên kia, Lục Khiêm tỉnh lại, ông nhận được ảnh Ôn Noãn gửi cho mình.
Trong ảnh, Minh Châu đang ngủ.
Năm bên cạnh cô là một đứa bé hồng hào, mặt mày màu da đều cực kỳ giống người nhà họ Lục, Lục Khiêm lẳng lặng nhìn, nhìn Minh Châu, nhìn tiểu Lục U và còn cả nhóc con ngốc của ông!
“Nhóc con!" Lục Khiêm nhìn ảnh cười.
Nhưng khóe mắt của ông lại rưng rưng nước mắi...
Thư ký Liễu ở một bên cũng tham gia: "Đáng yêu quá! Đúng là sao chép lại khuôn mặt của ngài, con gái giống bố thật có phúc.”
Lục Khiêm lưu luyến vuốt ve màn hình.
Ông thấp giọng nói: 'Đứa bé còn nhỏ, có lẽ khi lớn lên sẽ theo mẹ, nhưng nhất định là có phúc.”