Lục Khiêm giơ tay.
Ông nhẹ nhàng ấn chuông đầu giường, gọi bác sĩ tới, bình tĩnh nói: "Hãy giúp tôi bình tĩnh lại.”
Bệnh viện tư nhân thành phố B. Lúc Minh Châu tỉnh lại đã là buổi chiều.
Tuyết đã ngừng rơi, thời tiết trong xanh, ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ chiếu lên giường, làm cho người ta cảm thấy ấm áp.
Bên giường cô đặt một cái nôi trẻ em màu hồng. Em bé đang ngủ say.
Lục U cũng được kế thừa gen của nhà họ Lục, làn da trắng nõn, mái tóc màu nâu.
Vô cùng xinh đẹp.
Hoắc Chấn Đông trêu chọc đứa bé, khó chịu nói: "Trong số nhiều đứa trẻ như vậy, chỉ có Tiểu Hoắc Kiều giống nhà họ Hoắc chúng ta, những đứa trẻ khác... Mọi người đếm đi, từ Hoắc Tây đến Thước Thước rồi đến Hoắc Doãn Tư, đứa nào cũng mang gen của nhà họ Lục!"