Lục Khiêm là một người rất tốt, nửa đời trước ông đã phải hy sinh quá nhiều, không nên có kết cục ảm đạm như vậy.
Mũi Lục Khiêm có chút cay cay.
Lúc ông cúp điện thoại, hèn mọn đến mức không dám yêu cầu nói với Minh Châu một câu.
Thư ký Liễu bên cạnh nghe không rõ.
Anh ta hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?”
Lục Khiêm vịn mép giường, chậm rãi ngồi ở bên giường, hơn nửa ngày ông mới ngước mắt nhẹ giọng nói: "Tôi lại làm bố rồi, Minh Châu đã sinh con... Là con gái, tên là Lục UI"
Thư ký Liễu lập tức vui vẻ hẳn lên.
Anh ta vung nắm đấm.
"Thật tốt quá! Ngày đầu tiên của năm mới chính là điềm tốt! Hơn nữa cái tên này thật sự rất hay, cậu đúng là người có văn hóa, cái tên này vừa nghe đã cảm thấy khí phách!"
Lục Khiêm cầm lấy máy bay giấy, nhẹ nhàng vuốt ve.