Ánh mắt Hoắc Minh nặng trĩu. Anh nắm tay em gái, lẩm bẩm: "Được! Anh không gọi điện thoại!”
Bốn phía phòng sinh đều trắng bệch, chỉ có ánh đèn trắng phía trên sáng chói mắt.
Trong cơn đau đớn không thể chịu đựng được, Minh Châu nhìn lên ánh đèn.
Nước mắt trượt xuống theo khóe mắt, ở dưới ánh đèn phản chiếu ra ánh sáng...
Lục Khiêm, Lục Khiêm. Trong lòng cô thầm niệm cái tên này, không phải cô không muốn nghe thấy giọng nói của ông, không phải cô không muốn nghe ông gọi mình một tiếng Minh
Châu vào thời điểm như vậy, nhưng cô rất sợ hãi!
Cô sợ rằng khi gọi điện thoại sẽ có người khác trả lời, hoặc là thậm chí ngay cả nói chuyện ông cũng không thể.
Cô rất nhớ ông, cũng rất hận ông...
Lục Khiêm,
Thật sự rất hận ông!
Ông có biết Thước Thước đang nghĩ đến ông không?
Ông có biết hôm đó tôi tìm ông đi khám thai, tâm trạng háo hức biết bao nhiêu không?