Cũng có người nói, ông cậu không cần mẹ và em gái cậu nữa.
Lông mi của Lục Thước cũng dính tuyết.
Cậu ngồi đó bất động.
Thân thể cậu cứng đờ, nhưng trong lòng, người đàn ông kia ôm lấy cậu ngồi bên lò sửa, chơi xếp gỗ với cậu bé, kể chuyện xưa cho cậu bé.
Trong phòng khách thiếu mất một người.
Minh Châu nhìn con trai từ xa, cô biết cậu bé đang nghĩ gì. Cô muốn đi qua.
Hoắc Minh vỗ nhẹ cánh tay cô, khẽ nói: “Để anh đi!”
Minh Châu ừ một tiếng, khóe mắt phiếm hồng.
Hoắc Minh dịu dàng nói: “Sắp qua năm mới rồi, không được khóc, không may mắn, có biết không?”