Lão Triệu cảm thấy không đúng, đến nhìn thì ngây người: “Cô chủ, sao cô khóc vậy?”
Minh Châu lau nước mắt. Cô nói: “Không khóc! Gió thổi vào mắt thôi!” Lão Triệu trừng mắt, nhìn thấy bức thư kia, ông ấy chợt nhặt lên.
Minh Châu chậm rãi nhận lấy, sau đó từ từ xé nát, cô vừa khóc vừa cười: “Chú Triệu, sau này cứ xem như người này không tồn tại đi.”
Cô biết bệnh của ông. Có thể không khỏe lại được. Có thể sẽ chết!
Nhưng quyết định của ông ấy, có lẽ là, đến lần gặp mặt cuối cùng cũng không để cô thấy.
Lục Khiêm, ông đúng thực tàn nhẫn... Minh Châu nghẹn ngào: “Chú Triệu, đi khám thai sản với tôi đi!”