Ông nghĩ, ông muốn cùng cô khám thai sản một lần.
Minh Châu đi xuống lầu.
Cố Vân Phàm với cô không hợp nhau, nhưng thấy cô xuống thì vẫn xuống xe ngay, mở cửa xe cho cô.
“Này... Người tình cũ gặp mặt, không phải nên vui vẻ sao?”
“Sao mắt đỏ vậy?”
Minh Châu ngồi vào ghế sau: “Cần anh lo sao?”
Cố Vân Phàm thắt dây an toàn, quay đầu lại nhìn: “Cô nghĩ tôi muốn lo cho cô à! Là chị dâu cô bảo tôi trông cô, sợ cô thương tâm động đến thai khí! Này, tôi không hiểu được hai người đấy, cô và ông ấy không phải thích nhau sao, bây giờ bụng lại có thêm một đứa nhỏ, nhỡ đâu ông ấy qua đời đột ngột thì có phải tiếc không chứ!”
Minh Châu không muốn nói chuyện với cậu ta.
Cố Vân Phàm khẽ đạp chân ga: “Nếu là tôi ấy, phải để ông ấy ở bên cạnh, giày vò giày vò cho thỏa... Thực ra ông ấy trông cũng khá đẹp trai, so với anh trai thiếu đức kia của cô cũng không kém!”