Thậm chí là, thậm chí là bảo cậu bé nhường bố cho Manh Manh kia.
Cậu bé cũng nguyện ý.
Cậu bé không muốn bố chết.
Đôi mắt Lục Khiêm nóng rực, nửa đời trước ông sống quá tùy tiện, nửa đời sau lại có lỗi với rất nhiều người.
Có lỗi nhất là với Thước Thước. Lục Khiêm kìm nén nước mắt, nhẹ nhàng ôm con trai: “Bố đồng ý với con.” Tiểu Thước Thước dán sát người ông.
Có lẽ cậu bé quá buồn ngủ, lại ngủ thiếp đi mất, Lục Khiêm nhìn chăm chú gương mặt nhỏ kai một lúc lâu...
Ngoài cửa truyền đến tiếng động.
Có vẻ như là âm thanh của Minh Châu.
Lục Khiêm xuống giường đi đến cửa, sau đó chợt sững người. Trong hành lang không chỉ có Minh Châu, còn có Cố Vân Phàm.
Cố Vân Phàm là bị Tùy Vân bắt đưa Minh Châu đến bệnh viện, cậu ta và Minh Châu không hợp nhau, nói vài câu đã gây nhau.