Anh sắp xếp rất tốt.
Ôn Noãn cũng không kiên trì, cô ừ một tiếng.
Hoắc Minh nhìn đám trẻ ở phía xa, đang vẽ búp bê gốm, rất nghiêm túc. Anh khẽ vuốt mũi Ôn Noãn: “Hôm nay hình như em có tâm sự?”
Ôn Noãn cười gượng.
Cô đè thấp giọng, nói với anh mấy lời gần gũi giữa vợ chồng: “Hoắc Minh, em lo cậu... Em sợ cậu trị bệnh khỏe rồi cũng không thể khiến Minh Châu hạnh phúc.”
Ánh mắt Hoắc Minh sâu thẳm. Anh nhìn cô một lát, sau đó khẽ cười.
Anh đi đến bên cửa sổ mở cửa ra, châm điếu thuốc đứng ngay đầu gió hút thuốc... Hút xong nửa điếu mới chậm rãi hỏi: “Em là sợ cậu không được sao?”