Lục Khiêm khẽ hỏi: “Truyền Chí, tôi còn có cơ hội không?”
“Đương nhiên là có chứ!”
Ôn Noãn đi vào đặt canh xuống, rồi bưng một chén nhỏ đến.
Cô bưng qua đưa cho Lục Khiêm.
“Minh Châu khóc sao?”
Lục Khiêm hỏi cô: “Nói cho cô ấy biết là ý của Hoắc Minh, hay là ý của cháu?”
Ôn Noãn nhẹ nhàng ôm ông ấy: “Là ý của hai bọn cháu!”
Lục Khiêm không nổi giận được.
Ông ấy bưng chén canh, uống hai ngụm cũng không có khẩu vị, nói: “Cậu không muốn cô ấy lo lắng! Tính cách cô ấy, cậu rõ nhất.”