Ôn Noãn nghiêng đầu: "Anh nói xem?" Hoắc Minh cảm thấy trên người cô thơm, nhịn không được cắn một cái.
"Hoắc Tây không phải chưa từng uống sao! Khi sinh Doãn Tư rất nhanh đã về sữa, cũng không có cơ hội?"
Ôn Noãn hỏi ngược lại: "Đó là do ai tạo thành?" Hoắc Minh biết dỗ không được, nhẹ giọng nói: "Là anh không tốt!" Ôn Noãn không lên tiếng, tiếp tục thoa kem dưỡng da.
Cuộc sống bây giờ rất tốt, cũng không cần lấy chuyện quá khứ để ngăn cách đôi bên, đến đây thì dừng thôi.
Sau này, hai vợ chồng ở riêng.
Đương nhiên chuyện tình dục sẽ xảy ra...
Mặt của Ôn Noãn trầm luân, cô nhẹ nhàng sờ khuôn mặt của Hoắc Minh, thấp giọng hỏi: "Minh có phải anh có tâm sự không?” Hoắc Minh từ trên cao nhìn xuống.
Anh cúi đầu hôn vợ, hôn rất lâu lại là một màn say mê thích thú.
Rất lâu, anh nghiêng người qua bên cạnh.
Ôn Noãn theo qua vẫn nhẹ nhàng sờ mặt anh: "Có phải chuyện của cậu?"
Hoắc Minh nằm ngửa, nhìn lên trần nhà nhẹ giọng nói: "Kiểm tra bệnh không tốt! Phải thiết kế kế hoạch trị liệu lần nữa!"
Anh lại nghiêng đầu nhìn cô: "Ôn Noãn, quá trình trị liệu khá đau khổ." Anh nhịn không được nắm chặt tay cô.